Đó là xe đạp của tôi

Một người truyền giáo đã bỏ ra vài năm để chỉ bảo cho một bộ lạc thổ dân cách thức trồng trọt và xây dựng mọi thứ để tự cung tự cấp cho mình.

Về sau, ông nhận ra rằng, ông chưa bao giờ dạy cho bộ tộc đó nói tiếng Anh. Vì vậy, ông gọi vị tù trưởng cùng đi bộ vào rừng, chỉ một cái cây và nói với vị tù trưởng:

- This is a tree (Đây là một cái cây).

Vị tù trưởng nhìn cây và lẩm bẩm:

- Tree.

Người truyền giáo lấy làm hài lòng với câu trả lời đó. Họ đi xa hơn nữa và người mục sư chỉ một hòn đá, nói:

- This is a rock (Đây là một hòn đá).

Nghe thế, vị tù trưởng nhìn và nói:

- Rock.

Mục sư thật sự cảm thấy hăng hái về kết quả đó. Khi ông nghe tiếng sột soạt trong một bụi cây bèn ngó trộm vào trong và nhìn thấy một đôi nam nữ đang quấn lấy nhau. Vị mục sư thực sự cảm thấy bối rối và nhanh chóng phản ứng lại:

- Riding a bike (Đang cưỡi xe đạp).

Vị tù trưởng thoáng nhìn đôi nam nữ, lập tức lôi cây súng ra và bắn chết họ. Mục sư nổi giận và la hét vị tù trưởng rằng, ông đã tốn biết bao công sức để dạy cho bộ tộc như thế nào là văn minh và cách đối xử đúng với mọi người và tại sao anh ta có thể giết chết những người này một cách dã man như vậy?

Vị tù trưởng lạnh lùng đáp:

- It’s my bike.


Chết vì người dọn phòng

Tại một bệnh viện, trong khu chăm sóc đặc biệt, các bệnh nhân luôn luôn chết trên cùng một cái giường vào 11 giờ sáng chủ nhật, bất kể họ đang trong tình trạng nào.

Điều này làm các bác sĩ bối rối và có một vài người đã nghĩ là có một thế lực siêu nhiên nào đó. Không ai có thể lý giải điều bí ẩn, nên một nhóm chuyên gia... quốc tế đã được thành lập để điều tra nguyên nhân.

Sáng chủ nhật tiếp đó, vài phút trước lúc 11 giờ, tất cả các bác sĩ và y tá hồi hộp đứng ngoài phòng để tận mắt chứng kiến hiện tượng đặc biệt, người thì mang thánh giá, người thì mang kinh thánh, hay những vật lấy phước để xua đuổi tà ma quỷ dữ.

Khi đồng hồ điểm đúng 11h, người quét dọn làm việc bán thời gian vào chủ nhật bước vào phòng bệnh, rút ổ cắm hệ thống tổ hợp máy trợ tim và phổi nhân tạo của bệnh nhân để cắm máy hút bụi.
 

May không bị lên Nhật Tân

Tại một bệnh viện tâm thần, vị bác sĩ nọ đi dọc hành lang bắt gặp một bệnh nhân vừa đi vừa kéo theo một sợi dây ở đầu buộc một cái bàn chải.

Thỉnh thoảng anh ta dừng lại vuốt ve và lẩm bẩm nói với cái vật kỳ cục đó. Khi nhìn thấy bác sĩ, anh chàng có vẻ rất lúng túng. Thấy lạ, ông bác sĩ hỏi:

- Này, anh đang làm gì thế?

- Dạ, em đang kéo cái bàn chải.

- Tốt! Tôi nghĩ là cậu có thể ra viện được rồi.

Nói xong ông bác sĩ hài lòng bỏ đi. Lập tức, anh chàng vội kéo cái bàn chải vào một góc khuất, vừa vuốt ve vừa nói:

- May cho mày nhé! Nếu tao không bảo mày là cái bàn chải thì ông ta đã mang mày lên Nhật Tân rồi.

(Sưu tầm)
 

CÁC BÀI VIẾT TIẾP THEO

 
TIN TỨC MỚI
Đó là xe đạp của tôi
Trà sen đất Việt
Thung lũng của hàng nghìn lâu đài
Treo bệnh nhân lên cho khô
Tới Lapland thăm nhà Ông già Tuyết
Độc đáo “giờ trà” ở Anh
50 lỗi thường mắc khi đi phỏng vấn
BÌNH CHỌN
MUSIC BOX

Get the Flash Player to see this player.

 
 
 
Giấy phép số 218/GP-CBC của Bộ VHTT.
2006-2008 © Copyright by Raovat.com
Website hiển thị tốt nhất ở độ phân giải 1024x768 trở lên.
2008 © Copyright by Raovat.com
- Email : info@raovatcom
 
[X] ĐÓNG CỬA SỔ