Người ngoài cuộc
Tôi không nhớ rõ cậu bé ấy lên tàu hỏa lúc nào. Có thể cậu ta đã có mặt sẵn trên tàu mà lúc bước lên tôi đã không để ý, cũng có thể cậu đã di chuyển từ toa khác sang trong lúc tôi đang chăm chú đọc báo.
Dấu ấn nơi tâm hồn
Tôi viết những chữ này trên giường tử. Có lẽ không đúng với nghĩa đen như vậy. Vì nói thực, tôi đã chết đâu nào.
Araby
Ngẩng nhìn bóng tối tôi thấy tôi như một sinh vật bị phù hoa dẫn dắt và cười nhạo; và hai mắt tôi rực lên
Không đề
Tôi làm kế toán cho một công ty xây dựng dân dụng nhỏ. Tôi sống từ nhỏ đến lớn trong thành phố
Cái chết vĩnh hằng bên kia tình yêu
Sáu tháng mười một ngày trước khi chết, ngài nghị sĩ Onésime Sanchez quen được người phụ nữ
Cây pha lê
Đêm đầu tiên khi Stephen dẫn chàng đến chơi nhà ba chị em Avery, Simon Byrne đã đứng sững
Cô gái bằng băng
Tôi ngẩn người và ngắm nhìn pho tượng rất lâu. Tôi biết, làm như thế thật là ngốc. băng.
Tiếng nhạc phát ra từ ngôi nhà
Trong ngày tuyển dụng, phòng tiếp kiến tại cung điện tràn đầy những người hăm hở đến để cạnh tranh nhau vì công việc ấy. Tổng giám mục đã quyết định và yêu cầu mọi người ở đó chuẩn bị giấy và bút:
Một chuyện tình đầy nước mắt
Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã làm vấp những bước chân của hạnh phúc. Khi số mệnh bắt ta trả giá, tất cả đã trở nên muộn màng
Bắt cóc
Frances Barlett là một phụ nữ trạc tứ tuần, có mái tóc hung và thân hình hơi đẫy. Sáng nay, bà ngồi trong chiếc ghế bành của chồng để xem mục Chào quý bà trên truyền hình
Chuyện kể trong nước mắt
Đêm ấy anh không về nhà. Bằng cách đó anh báo cho tôi biết: Cùng với sự qua đời của mẹ anh, tình yêu giữa hai chúng tôi cũng đã chết
Người bán hàng rong
Mẹ cháu thường bực mình vì thế, bà bắt cháu ngừng bi bô, không được ba hoa chích chòe, nhưng tôi không bận lòng. Thấy cháu im lặng là điều lạ lùng, tôi không chịu nổi nếu tình trạng kéo dài.
Người khách ngày Giáng sinh
Ngày xưa có một bọn nghệ sĩ lãng tử nương náu trong một điền trang cổ kính xứ Vermland, tự xưng là những hiệp sĩ Ekebug, họ quay cuồng trong cuộc sống phóng túng giang hồ.
Một mẹo lừa
Họ ngồi nói chuyện gẫu bên cạnh lò sưởi, người thầy thuốc già và cô bệnh nhân trẻ. Nàng chỉ hơi se mình, do sự khó ở, một thứ bệnh thường thấy ở những bà trẻ đẹp, hơi thiếu máu, thần kinh yếu
Cây Vĩ cầm cho
Đó là một thị trấn nhỏ, còn tồi tệ hơn một cái làng, trong đó dân cư hầu như toàn ông già bà lão, chết hiếm tới mức khó chịu. Bệnh viện và nhà tù cần rất ít quan tài. Nói tóm lại, công việc ở đây rất chán.
Tay đạo chích hào hịêp
Trời mới sang Thu, nắng chiều đã muốn tắt nhưng còn vương vấn, từ mặt tiền của lữ quán Izuya nhìn ra bến đò lớn vẫn còn thấy được những tia nắng vàng làm sáng ửng cả một khúc sông.
Quả tim người chết
Bác sĩ Mac Lane đặt tay lên điện thoại. Tôi nheo mắt :

- Ông định làm trò dại dột gì thế?

- Gọi cảnh sát. Tôi không muốn bị tống tiền!
Chuyến tàu nổi loạn
Tiếng la ó trong bóng tối. "Ô là la ! Ma quỉ bắt mày !". Gã kiểm soát viên chẳng đếm xỉa gì và gã tiếp tục đi lần sang toa khác.
Đứa bé
Khi người đàn bà trong ban cứu tế thành phố Rome mang tiền tới cho chúng tôi, cả bà ta, cũng hỏi là tại sao chúng tôi sinh chi nhiều con đến thế. Vợ tôi hôm ấy bãn tính, dấm dẳn nói toạc sự thật ra
Sự suy tàn của ngôi nhà Acsơ
Vào một ngày thu lặng lẽ, buồn tẻ, tôi một mình trên lưng ngựa tiến về phía ngôi nhà Acsơ. Khi đã đứng trước ngôi nhà tôi gần như xỉu hẳn đi. Tâm hồn tôi cũng buồn bã và tăm tối như bầu trời lúc đó.
   

 
TIN TỨC MỚI
Đó là xe đạp của tôi
Trà sen đất Việt
Thung lũng của hàng nghìn lâu đài
Treo bệnh nhân lên cho khô
Tới Lapland thăm nhà Ông già Tuyết
Độc đáo “giờ trà” ở Anh
50 lỗi thường mắc khi đi phỏng vấn
BÌNH CHỌN
MUSIC BOX

Get the Flash Player to see this player.

 
 
 
Giấy phép số 218/GP-CBC của Bộ VHTT.
2006-2008 © Copyright by Raovat.com
Website hiển thị tốt nhất ở độ phân giải 1024x768 trở lên.
2008 © Copyright by Raovat.com
- Email : info@raovatcom
 
[X] ĐÓNG CỬA SỔ